đơn vị thơ Hoàng mèo có 1 căn phòng riêng biệt đầy kỷ niệm, ngôi nhà mà cùng với ông, nó là một "cõi thiêng" với rất nhiều điều được lưu lại giữ. Không ít sách, không ít kỷ vật, ảnh, giấy bút, phiên bản thảo, với cả một kho thuốc cho căn bệnh quái ác từng quấy rầy và hành hạ ông tưởng tất yêu vượt qua để mà tồn tại được.

Đôi chân yêu đương binh thập thễnh nhưng cấp tốc nhẹn, tháo dỡ vát, bên cạnh đó chưa bao giờ ngơi nghỉ trên con đường sống. Và hoàn hảo nhất hơn nữa, là dù phải trải qua từng nào thăng trầm của đời sống, ông vẫn là 1 trong những nhà thơ nuôi dưỡng được cảm giác cho trái tim với phần lớn nhịp yêu bất chấp thời gian. Bởi vì thế, thơ của ông, luôn luôn nặng trĩu hồ hết ân tình. Chính vì ông đã có tương đối nhiều ký ức của cả 1 thời kỳ đẹp nhất trong cuộc sống thi ca với gần như con fan thơ đã bạt mạng cùng đoạn đường văn chương của dân tộc.

Cũng tựa như những lần trước, lúc đến chạm chán ông, tôi luôn luôn hình dung và đặt ra với ông khôn cùng nhiều thắc mắc về đơn vị thơ Xuân Diệu, ông vua thi ca của thời thơ Mới, chính vì nhà thơ Hoàng mèo là trong những "nàng thơ" được công ty thơ Xuân Diệu thuở còn sống dành cho nhiều áng thơ tình mà hiện thời hậu thế vẫn còn đó lưu giữ.

Nói về mọt "tình trai" giữa Xuân Diệu cùng mình, nhà thơ Hoàng Cát ưng thuận rằng, tất cả một tình yêu thân hai người, đặc biệt quan trọng về phía Xuân Diệu.

Nhà thơ Hoàng cát trầm ngâm lúc nhớ về người chúng ta lớn của mình: "Bây giờ, khi phần đông thứ những trở đề xuất cởi mở trong làng hội hiện nay đại, khi ý niệm về một tình cảm đồng tính đã hết là điều không quen đối với hầu hết mọi người, ngẫm lại, tôi thấy yêu quý anh Xuân Diệu các lắm. Tôi yêu đương anh, một tình cảm của một fan em trong suốt những năm qua, kể cả những ngày anh còn sống, còn khỏe khoắn mạnh, mến anh và mến thương anh hết mực, không bao giờ tôi làm anh buồn, cũng chính vì "ông hoàng" mà bi đát thì có rất nhiều chuyện xẩy ra lắm!

Anh Xuân Diệu dành cho tôi một tình thân lớn, một tình yêu góp tôi thừa qua được rất nhiều năm tháng khó khăn trong cuộc sống. Anh dạy dỗ tôi bí quyết làm thơ, phương pháp nuôi dưỡng mong mơ, cũng chính vì anh ấy là tín đồ vô thuộc nhạy cảm cùng tinh tế. Anh cũng đầy cao ngạo trước cuộc đời, cũng chính vì thi nhân, người ta ko màng tới danh lợi, chỉ sống cho niềm tin cùng sự rung động của trái tim sẽ quá đầy đủ rồi. Xuân Diệu có tác dụng được điều ấy, bởi thế mà anh vẫn luôn như một thánh mặt đường trong rất nhiều trái tim và cảm xúc của lứa công ty thơ cố gắng hệ chúng tôi".

Có lẽ tác động quá nhiều từ bên thơ Xuân Diệu, người của rất nhiều áng tình thơ, mà cho đến nay, sống vào tuổi "xưa ni hiếm" công ty thơ Hoàng cát vẫn là 1 trong những nhà thơ luôn rung đụng trước một ánh mắt, một nụ cười. Ông quan tâm và chu đáo, ông chăm sóc và chiều những người dân bạn thơ của chính bản thân mình hết mực bằng tất cả sự nồng hậu với chân tình, vì thế mà ông vẫn luôn luôn có những bài bác thơ new về tình yêu, một thứ tôn giáo không bao giờ thay đổi mà cả đời ông tôn sùng, theo đuổi: "Anh vĩnh cửu yêu em như thuở ban đầu/ Thuở nhì đứa chạm mặt nhau là đỏ mặt/ Thuở sang tuyệt nhất là tuy vậy song xe cộ đạp/ cơm trắng bữa độn mỳ, vẫn nô nức vé coi phim!/ Là Thi nhân, anh khờ dại, nhiều tình;/ Trước một chiếc sông, hay là 1 miền khu đất lạ/ Anh hăm hở như tín đồ đi thăm khám phá/ Đời thi vị vô cùng! - sao ta nỡ bỏ qua/ Yêu tất cả tội chi?/ yêu là để thăng hoa/ Để được sống kiếp Người, như Trời cho ta sông/ nếu như không đa tình, anh chả nên Thi nhân.../ Anh trường thọ yêu em/ (Anh nhắc lại ngàn lần)/ tình thương ấy - đến anh thành THI SĨ!".

Trong ký kết ức của mình, bên thơ Hoàng cat không khi nào quên được cái ngày định mệnh nhưng ông trời đã mang đến ông gặp gỡ được đơn vị thơ Xuân Diệu: "Lần đầu tôi gặp Xuân Diệu là năm 1958, lúc đó tôi vẫn hớt hải đi tìm trâu đi lạc thì gặp gỡ anh Xuân Diệu ngồi nghỉ dưới tán cây giữa đồng làng. Anh sẽ đi về thực tiễn ở Nghệ An.

Cuộc chạm chán gỡ tình cờ ấy đã như thể số phận, để sau này, lúc tôi đến lớp tại ngôi trường viết văn tiếp thị tôi được anh Xuân Diệu nâng đỡ, đến về nhà ở cùng. Anh dạy mang đến tôi những bài "vỡ lòng" về văn chương. Anh sửa đến tôi từng câu chữ, dạy dỗ tôi phương pháp cảm thụ tác phẩm, dạy dỗ tôi giải pháp đọc sách. Anh sửa mang lại tôi mang lại từng lốt phẩy vào thơ, nhưng cũng là người hay quát mắng mắng tôi nhất. Một ông thầy khó chịu đến nghiệt ngã. Lúc đó tôi rất ảm đạm nhưng mang lại bây giờ, đầu hai lắp thêm tóc, sắp về với cha ông rồi new thấy quý hóa biết bao nhiêu.

Anh Xuân Diệu từng nói cùng với tôi rằng, anh biết chắc hẳn rằng rằng em là một trong những thằng thi sĩ đề nghị em cần cố lên. Cũng tự thuở ấy, cuộc sống thường ngày của tôi sẽ thuộc về anh Xuân Diệu. Không ít người cứ né tránh, nhưng lại tôi là tín đồ trong cuộc có thể khẳng định rằng, anh Xuân Diệu luôn nhắm đến cái đẹp cùng anh có những cảm hứng yêu đương đồng giới. Anh Xuân Diệu yêu thương tôi, một tình thương cao cả, thiêng liêng cùng bao bọc. Tôi biết điều ấy và luôn luôn thương xót anh ấy. Yêu mến anh và kính yêu anh nhằm anh ko thấy buồn, không lẻ loi, vì chưng trái tim anh Diệu vẫn quá đơn độc rồi.

Anh Xuân Diệu lạ lắm, khi lưu ý đến ai là dành riêng hết cảm tình và thời hạn chăm sóc. Tôi hồi đó đi học nhưng hàng tháng được anh Diệu mang lại 5 đồng (khi nhưng mà mỗi chén phở chỉ 2 hào) anh bao bọc cho cho đến khi tôi ra trường, đi làm thì new thôi. Bài xích thơ thứ nhất tôi đăng báo lĩnh nhuận bút được một đồng, tôi đã download thịt chó về mời anh ăn.

Anh Xuân Diệu hết sức mê thịt chó, nhưng bởi thấy tôi đã không có tiền còn "chảnh" anh vẫn mắng: "Em thì cứ tiêu hoang!", tuy nhiên tôi thấy anh rất vui vày sự trưởng thành của tôi, bởi chắc chắn rằng một điều rằng, trong sự trưởng thành ấy, bao gồm công lao to to từ sự bảo ban của anh.

Bài thơ như một lời "tiên tri" bởi vì trong bài xích thơ có nhiều câu nói về "cái chân" vậy mà cố gắng nào đó, trong chiến dịch, tôi đã biết thành bom dội trúng chân. Đó là vào mồng 2 đầu năm năm Kỷ Dậu (1969), tôi làm cho đội trưởng, dẫn một nhóm quân khí của Đoàn 4 vào cánh bắc Quảng Nam nhằm học cách chế tạo mìn bay của quân cùng dân Quân khu 5. Học xong, tiếp tế thử tốt rồi, định trở về đơn vị ở Phú Lộc, thì bất ngờ địch rải bom B52 trúng công xưởng. Tôi bị bom hất tung lên rồi rơi xuống một sườn đồi. Chân trái nát như một cái bắp cải bị đập dập...

Khi tôi trở ra Bắc, anh Xuân Diệu xót xa lắm. Anh làm bài xích thơ "Biển" để tặng tôi: “Anh không xứng là biển khơi xanh/ dẫu vậy anh mong em là bờ cát trắng/ Bờ cat dài phẳng lặng/ Soi ánh nắng pha lê/ Bờ xinh tươi cát vàng/ Thoai thoải mặt hàng thông đứng/ Như âm thầm lặng lẽ mơ màng/ Suốt nghìn năm mặt sóng…” (Biển).

Tôi hỏi vui công ty thơ Hoàng Cát: Hồi ấy, cả xã hội tẩy chay cái gọi là "tình trai", sao nhưng ông cùng nhà thơ Xuân Diệu rất có thể yên ổn mà vượt qua được thị phi với búa rìu dư luận? Thì cũng đề nghị nhắm mắt mà bước tiến thôi, cái hay là thời ấy, không tồn tại báo mạng, báo chụp lag với những thứ phơi hết ra mặt báo như bây giờ. Tôi không lo lắng vì số đông gì anh Xuân Diệu đã trao gửi, vì công ty chúng tôi tin rằng tôi đã làm gần như điều tốt nhất có thể cho nhau, cho thi ca.

Cái quan trọng còn lại là tác phẩm, nhưng thời ấy, Xuân Diệu là 1 trong đỉnh cao ko ai hoàn toàn có thể vượt qua, thơ tình của ông được chép cùng sổ tay của phần lớn những tín đồ đã yêu, đang yêu thương và vẫn yêu, gọi thơ của ông, bạn ta thừa nhận diện được gương mặt tình yêu, chứ không đặc biệt đó là tình yêu dành riêng cho ai. Ngày xưa, chuyện đồng tính được xem là ghê ghê lắm, nhưng ngày nay, thái độ đánh giá về đồng tính cũng rất được cởi mở hơn, vì chưng đó là vấn đề của sự sống. Trên quả đât tỷ lệ tín đồ đồng tính ở hai giới là cực kỳ cao, hiện giờ nhiều nước bạn ta đã thỏa thuận tình yêu, hôn nhân đồng tính. Điều đó tôi mang lại là đúng đắn và nhân văn. Thượng đế sinh ra như vậy rồi, ai cũng cần được yêu thương thương cùng được yêu đương yêu, dù họ ở giới tính nào đi chăng nữa.

Trong căn phòng ở trong phòng thơ Hoàng Cát, vị trí trọng thể nhất được treo tấm ảnh của ông cùng nhà thơ Xuân Diệu như một bằng chứng cho tình cảm của ông dành cho nhà thơ Xuân Diệu vẫn trường tồn cùng thời gian. Ông không có tương đối nhiều bạn, vì vậy mà lúc ảm đạm nhất, sâu lắng nhất ông gởi nỗi niềm vào tác phẩm, chưa khi nào ông lo lắng, hại hãi, chưa bao giờ ông chùn bước trước những thách thức của đời sống, bỏ ra ngã ba ngã bảy cuộc đời, từng sinh hoạt tận thuộc của xã hội, đói khổ, cô quạnh, sợ hãi tột cùng, thì ông vẫn điềm nhiên sống cùng sáng tác.

Ngay cả khi đối mặt với dòng án tử là bệnh lý ung thư hạch cổ, 5 đợt điều trị hóa chất mỏi mòn, tưởng khó mà gượng gạo dậy, thì ông vẫn có những áng thơ để ru đau cõi lòng: "Rồi yên ổn lẽ. Rồi im lìm. Gió đứng/ chống ngắt chiều. Tím đắm hư không/ toàn bộ thân yêu rồi tất cả ngày sống lại/ mang lại hồn ta êm dịu chốn phiêu bồng.../ sẽ là cỏ. đã là màu nâu đất/ đang là mưa. đã là nắng và nóng bất kỳ/ Biết đâu đấy - ta đang thành chim nhỏ/ Ngày lại ngày tíu tít các bạn đua bay.../ Biết đâu đấy, ta thành sương tinh khiết/ Mỗi bình minh lại nở đóa môi cười.../ Ta sẽ sống cả một đời khó khăn nhọc/ Cõi Vĩnh hằng - ấy là chốn rong chơi...

Bạn đang xem: Tình trai của xuân diệu

".

Sau vớ cả, công ty thơ Hoàng mèo tâm sự, ông phải cảm ơn người vk tảo tần đang một đời cùng ông gánh vác, chịu mọi búa rìu dư luận, nắm ông chăm lo người phụ nữ duy nhất, nay là một biên tập viên xuất sắc của Đài truyền ảnh Việt Nam. Không tồn tại gia đình, không có người bà xã thủy tầm thường tảo tần, thì ông chỉ với một vô danh tròn trĩnh.

Gia đình, vẫn luôn là một bến đỗ cẩn trọng để thơ ca đựng cánh, để một trong những sóng gió, vẫn thấy im ả một bến bờ neo đậu, như ông vẫn viết: "Những khổ đau, gần như cay đắng, tủi buồn/ Ta chả giữ làm gì trong chổ chính giữa tưởng/ Ta buông bỏ, mang đến đời ko bận vướng/ đến thung dung một cõi lặng vai trung phong hồn/ Trước mỗi bình minh và sau từng hoàng hôn/ Ta say mê được đó là mình tĩnh lặng/ Như không khí phòng văn, ko mảy may gợn động/ mùi hương mộc thơm - thoáng lọt qua mành.../ Ơi người vợ già lầm lụi của anh!/ Anh tí hon quỵ dài ngày - khiến cho đời em thêm khổ;/ các bệnh ung thư sau chiến tranh khốn khó/ Chả riêng biệt anh - em hỡi - chả riêng biệt ai!/ mình của nhau sẽ biết mấy bi thiết vui/ Thêm chút nữa thống khổ - thì em ơi - cố gắng gượng.../ Ta giữ lại giữa lòng ta lửa ấm/ Sưởi đến nhau. Nuôi mãi cuộc sống nhau...".

sáng 15/3 vừa qua, hội thảo khoa học tập “Xuân Diệu với văn hóa truyền thống dân tộc” vừa được tổ chức nhân đáng nhớ 100 năm ngày sinh của ông. Ban tổ chức triển khai cho biết: hội thảo chiến lược đã đam mê được gần trăng tròn tham luận của tương đối nhiều nhà nghiên cứu, nhà thơ, nhà phê bình văn học nổi tiếng, từ nhiều vùng miền bên trên cả nước…

*

Phút mang niệm bên thơ Xuân Diệu tại Hội nghị những người viết văn trẻ toàn nước lần trang bị III, tháng 12 năm 1985 (hàng đầu, từ đề nghị qua trái): Ngô Vĩnh Bình, Nguyễn Quốc Trung, Đặng vương vãi Hưng, Đỗ Chu…


Nhà thơ Xuân Diệu (1916 - 1985), tên vừa đủ là Ngô Xuân Diệu, quê gốc ở Can Lộc (Hà Tĩnh), phát triển tại Bình Định. Ông là tác giả của 14 tập thơ, 15 tập văn xuôi, tè luận với phê bình, 4 tập sách dịch...

Trong suốt cuộc đời cầm bút, Xuân Diệu đang viết tổng số khoảng trên 5.000 trang sách có giá trị. Ông sẽ vinh dự được bên nước tặng kèm thưởng Huân chương Độc lập hạng độc nhất (1985) và giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật và thẩm mỹ (đợt I, năm 1996). Sau mùa xuân Diệu qua đời, trên Thủ đô thủ đô và một số trong những thành phố đã bao hàm đường phố được mang tên ông...

Những năm qua, đã có khá nhiều cuộc hội thảo, biết bao nhiêu bài chuyên luận, luận án, bài nghiên cứu, phê bình,... Viết về thơ cùng đời Xuân Diệu, vì chưng ông là trong những cây đại thụ của nền văn học tập Việt Nam.

Tôi chỉ là 1 học trò nhỏ, một trong hàng chục ngàn người hâm mộ thơ Xuân Diệu. Như ý là trước khi ông qua đời, tôi đã có dịp xúc tiếp với ông một phương pháp thân tình, thậm chí còn còn hân hạnh được ông làm giám khảo và trao giải A (giải cao nhất) Cuộc vận động chế tạo Văn – Thơ – Ca khúc mang lại Thanh niên, vì chưng TW Đoàn TNCS tp hcm và Hội bên văn Việt Nam phối hợp tổ chức (1981 – 1983). Sau đó, tôi vinh hạnh được Xuân Diệu ý kiến đề xuất gửi bạn dạng thảo đến ông góp ý, cho thăm công ty riêng ông vài ba lần. Đặc biệt, là được thẳng tham gia ship hàng tang lễ của Xuân Diệu năm 1985…

Vinh dự được Ban tổ chức cuộc hội thảo chiến lược nêu trên mời tham luận, tôi xin được góp vài cụ thể nhỏ, đời thường, riêng rẽ tư, nhưng mà rất quan trọng đặc biệt về một công ty thơ lớn. Đó là chuyện... đồng tính nam của phòng thơ Xuân Diệu. Đây là điều bao năm vẫn bị coi là tế nhị, là cấm kỵ; nhưng lại vừa được điều khoản Việt Nam thừa nhận là quan hệ giới tính hợp pháp. Hy vọng góp thêm phần giúp cho người đọc phát âm thêm được sự bụ bẫm của trong số những nhà thơ tình lớn nhất Việt Nam…

*

Chân dung nhà thơ Xuân Diệu.

Năm 1982, lúc còn là một trong những anh lính trẻ đóng quân ở vùng biên cương Lạng Sơn, tôi tất cả gửi một chùm thơ về Hà Nội để dự Cuộc vận động sáng tác văn - thơ cùng ca khúc cho thanh niên (1981 - 1983) do tw Đoàn giới trẻ Cộng sản hồ chí minh và Hội nhà văn Việt Nam phối hợp tổ chức, nhân đáng nhớ 50 năm ngày ra đời Đoàn. 1 trong các buổi chiều, tôi bất thần nhận được một một lá thư lạ, ko kể phong so bì đề tên fan viết là Xuân Diệu. Mở thư ra đọc, tôi phấn kích đến kinh ngạc khi biết sẽ là thư của một đơn vị thơ to gửi mang đến mình. Lá thư khôn xiết ngắn, chỉ có tầm khoảng hai trăm chữ. Xuân Diệu viết rằng ông cực kỳ thích chùm thơ tham gia dự thi của tôi. Ông đã thương lượng với bên thơ Vũ Quần Phương cùng thống độc nhất cho điểm cao chùm thơ ấy. Cuối thư, Xuân Diệu yêu mong tôi gửi mang đến ông một tập phiên bản thảo mới, ông vẫn đọc kỹ và góp ý.

Năm 1983, khi đã “tạm trú” ngơi nghỉ Tạp chí văn nghệ Quân nhóm dự một trại viết ngắn ngày, tôi nhận được giấy mời của trung ương Đoàn mang đến nhận giải A giành cho thơ (thể nhiều loại văn xuôi cùng ca khúc chỉ gồm giải B) trong cuộc chuyên chở nói trên. Lễ trao giải ra mắt thật long trọng. Vì tôi là “Thủ khoa” buộc phải vinh dự được công ty thơ Xuân Diệu vẫy mang lại ngồi cạnh ông. Suốt sự kiện ấy, hầu như tôi chẳng xem xét ai nói hầu hết gì, đọc cái gì, nhưng chỉ... Ngồi ngắm Xuân Diệu. Tôi nhớ rất rõ Xuân Diệu đã nạp năng lượng và uống những lắm, ông ăn hết hai suất bánh ngọt, còn xơi một quả chuối và ba miếng đu đủ nữa.

Mấy ngày sau, theo lời hẹn của Xuân Diệu, tôi tìm về số nhà 24 phố Cột Cờ thăm ông. Tôi cài một trái đu đủ chín hơi to. Xuân Diệu ngạc nhiên hỏi: “Sao em biết tôi mê thích thứ này? Gọt vỏ đi, ta cùng ăn uống luôn!”.

Rồi ông đi tìm dao, nhưng không hiểu nhiều sao trong phòng chẳng có con dao nào cả. Túng bấn quá, tôi bèn lôi vào túi cóc chiếc tía lô lộn ngược mà mình lấy theo ra một dòng dao tem (thứ dao dùng để làm cạo râu) rồi gọt và ngã đu đủ bởi chiếc dao ấy. Tôi chỉ ăn một miếng nhỏ dại lấy lệ, còn một mình Xuân Diệu xơi không còn nửa quả. Trước khi ra về, ông đưa trả tôi tập bạn dạng thảo Thao thức với Kỳ thuộc và nói: “Em hãy đọc kỹ lại, nơi nào tôi khuyên tròn (o) là câu hay, còn nơi nào đánh dấu nhân (x) là thơ dở”.

Rồi Xuân Diệu động viên tôi: “Phải viết thêm những nữa, gắng sửa chữa thay thế cho kỹ, rồi tinh lọc gửi tới công ty xuất bạn dạng họ in cho. Gồm sách rồi, tôi sẽ giới thiệu em cùng với Hội nhà văn...”

Dư âm của phần thưởng và lời căn dặn ở trong phòng thơ Xuân Diệu đã khiến tôi lúc trở về đơn vị ở tp lạng sơn sống hầu như ngày lâng lâng như vẫn trên mây gió, tràn đầy niềm vui và hy vọng.

Nhưng hồi ấy những tác giả mới viết, in được tập thơ cực kỳ khó khăn! Tôi gửi bản thảo mang lại Nhà xuất phiên bản Quân team nhân dân, biên tập viên Nguyễn quang Tính gọi rồi yêu cầu sửa chữa, cứ tưởng sách được in cho nơi. Tuy nhiên họ cứ nâng lên rồi lại để xuống, lừng khừng bao nhiêu lần... Mon 12 năm 1985, đơn vị thơ Xuân Diệu bất ngờ đột ngột qua đời.

Xem thêm: Sao chủ mệnh liêm trinh là gì

Hồi ấy, chúng tôi đang xuất hiện tại Hà Nội để tham dự Hội nghị những người dân người viết văn trẻ cả nước lần vật dụng III. Sáng sủa sớm ngày tổ chức triển khai tang lễ cho Xuân Diệu, tôi xung phong cùng mấy người bạn viết con trẻ đến bệnh viện Việt - Xô nhấn thi hài ở trong phòng thơ trường đoản cú phòng rét mướt vào áo quan, rồi khênh lên ô-tô chuyển cho trụ sở 51 è cổ Hưng Đạo...

Tôi nhớ khôn xiết rõ, loại áo quan của phòng thơ lớn không hiểu biết sao lại bị nứt nẻ, góc bên trái trên đầu để lộ ra một kẽ lớn, mang lại gần vừa một ngón tay. (Có lẽ nó được thiết kế bằng sản phẩm công nghệ gỗ xoàng với giá cài cũng rẻ?). Cửa hàng chúng tôi đã phải “xử lý” bằng phương pháp lót thêm mấy tờ giấy đỏ. Thời gian sống, Xuân Diệu vốn không ước kỳ, bị tiêu diệt rồi, ông đơn giản thế cũng là phải.

Bên linh cữu của Xuân Diệu, cửa hàng chúng tôi đều vẫn ứa nước mắt với khóc thiệt sự. Cùng với tôi, Xuân Diệu như 1 vị thánh, đầy yêu quý và kính trọng.

Sau ngày đó, tôi đã âm thầm tìm đọc mọi tác phẩm của Xuân Diệu và tất cả những gì người ta viết về ông…

Nhưng trong khi hầu hết mọi tín đồ đều tránh mặt đụng va đến cái đề tài tế nhị, thậm chí có thể gọi là “phạm huý”, cơ mà trong bài bác này người viết tạm hotline nó là chuyện “Tình trai” (mượn nguyên tên một bài thơ khá danh tiếng của Xuân Diệu công khai ca tụng mối tình của Rimbaud với Verlaine - “Hai chàng thi sĩ choáng tương đối men”). Bởi, nếu gồm ai đó dám xác minh rằng đơn vị thơ tình tài ba, thần tượng của biết bao gắng hệ tình nhân thơ vn là... đồng tính nam(!), thì kiên cố chắn, các fan cuồng sức nóng của ông đang hét lên: tầm bậy! làm những gì có chuyện đó!

Nhưng, chiếc “nghi án” về một “trò chơi của tạo ra hóa” kia thì vẫn tiếp tục lơ lửng đâu đó, kể từ thời Xuân Diệu còn sống cùng nhất là sau khi ông đang qua đời... Theo tôi, kia là trong những lý do cắt nghĩa nguyên nhân ông được không ít người xem như là “Ông hoàng Thơ tình Việt Nam”. Phàm các cái gì tín đồ không thể dành được theo từ nhiên, thì lại càng khao khát! cùng với Xuân Diệu, chính là Tình yêu! cùng nó được ông viết thành Thơ!

Sau này, tôi có suôn sẻ được đơn vị thơ Hoàng cat - fan vẫn được xem như là “em kết nghĩa” của chũm thi sĩ Xuân Diệu - tiết lộ một “bí mật” rất đặc biệt tư của mình: Ông chính là hình mẫu, là nguồn cảm giác cho Xuân Diệu sáng tác một trong những bài thơ tình nổi tiếng, trong các số ấy có thi phẩm bất hủ: "Biển"...

Cuối năm 1992, khi hiểu cuốn hồi cam kết "Cát lớp bụi chân ai" của tô Hoài, đoạn viết về Xuân Diệu đã khiến cho tôi bàng hoàng, không tin đó là sự việc thật:Hồi kháng chiến chống Pháp, nơi gồm cơ quan nghệ thuật kháng chiến trú đóng, các chàng trai trẻ cực kỳ sợ ở bè cánh cùng cùng với Xuân Diệu. Buổi ngày thì âm thầm lặng lẽ bình thường, nhưng tối đến thì nháo nhác, loại bỏ đi ngủ nhờ nơi khác, trống cả cơ quan. Vì chưng cứ đêm cho Xuân Diệu tốt “mò” sang chóng họ, nhằm làm... “trò vợ chồng”!

Nhà văn đánh Hoài từng bị Xuân Diệu “mò” lịch sự ngủ cùng để triển khai “chuyện ấy” không chỉ là một lần. Hãy nghe ông tả lại một cái đêm mưa gió "ghê gớm" ấy:

Bàn tay ở chỗ nào rờ vào. Không phải. Tay người, bàn tay đầy đặn, nóng ấm. Hai bàn tay đầy đủ xoa lên mặt, lên cổ, rồi xuống dần dần xuống dần dần khắp mình trần truồng trong mảnh chăn dạ. Bóng buổi tối bập bùng lên như ngọn lửa đen không có ánh, cái lạnh đêm mưa rừng ấm dần lên. Không có gì biết đương sinh sống đâu, mình là ai, ta là ai, hai cơ thể con tín đồ quằn quại, quấn quýt, cánh tay, cặp đùi thừng chão trói lại, thít lại, dằng ra. Niềm mừng húm trong tôi đổ vỡ ra dữ dội dằn ngửa chiếc xác thịt kia.

Rồi như chiêm bao, tôi bổ ra, thống khoái. Im lặng. Nghe mưa rơi xuống tàu lá chuối trong đêm và dòng mệt êm ả trong mình. Giữa lúc ấy, hai bàn tay mền mại như lụa lại vuốt lên mặt. Làn môi với hơi thở lạnh như than bò vào mắt, xuống vú, xuống rốn, xuống bẹn... Cơn nô nức lại hễ lên cho tới lúc vấp ngã cả ra, rúc vào nhau. Rồi bàn tay nữ tính lại vuốt lên mặt. Lần này thì tôi lử lả, tôi nhuôi ra rên ư ử, như nhỏ điếm mê tơi ko nhớ nổi tín đồ thứ mấy, máy mấy nữa.

Trời rạng sáng. Xuân Diệu quay trở lại màn mình dịp nào ko biết. Tôi he hé đôi mắt nhớ lại phần đông hứng thú bự khiếp. Những cảm hứng nồng nàn kích yêu thích trong bóng tối đã trơ ra khi sáng bạch...

Cũng theo tô Hoài, thì hồi ấy Xuân Diệu đã từng có lần bị cơ quan kiểm điểm kéo liền nhị tối, đề xuất họp cho khuya. Chúng ta kết tội Xuân Diệu là “tư tưởng tứ sản, yêu cầu chừa đi”. Còn Xuân Diệu thì chỉ biết ngồi khóc nức nở: “Tình trai của tôi... Tình trai...”. Sau đó, cũng do chuyện này, Xuân Diệu đã biết thành Ban Chấp hành kỷ dụng cụ đưa thoát khỏi thường vụ... “. Với Tô Hoài còn viết rằng:Ở đâu Xuân Diệu cũng "đào hoa những tình yêu trai”.

Đọc số đông trang viết trên, đầu tiên tôi đã khôn xiết giận bên văn sơn Hoài, vì cho rằng ông đã bêu xấu thần tượng của mình. Tuy thế rồi nghĩ về lại, Xuân Diệu là bên thơ lớn, dẫu vậy ông cũng là 1 con người. Nhưng mà đã là con fan thì ai chẳng bao gồm khiếm khuyết. Chẳng nhẽ một tín đồ khả kính như tô Hoài lại phịa chuyện và vu oan giáng họa cho Xuân Diệu?

Một lần ngồi buồn, tôi đã làm cái bài toán lẩn thẩn là giở nhị tập "Thơ thơ" cùng "Gửi hương cho gió" (được tuyển trong cuốn "Thơ mới 1932-1945, tác gia và tác phẩm") ra đếm xem Xuân Diệu đang đề tặng ngay thơ mang lại bao người?

Tôi không thể tinh được khi phát hiện một điều: vào 100 bài bác thơ, có cả thảy 21 bài xích được ông chua thêm lời tặng, nhưng tất cả đều dành cho... Bầy ông. Giỏi nhiên ko thấy một cái tên đàn bà nào vào đó(!?).

Về chuyện Xuân Diệu tặng ngay thơ, gồm một bài xích thơ khá đặc biệt, không hề bao gồm trong cỗ "Toàn tập Xuân Diệu" (6 tập, đơn vị xuất bản Văn học, 2001) kia là bài xích "Em đi".

Xuân Diệu viết Em đi xong xuôi từ đêm ngày 11 tháng 7 năm 1965, dịp 23 giờ đồng hồ 30 phút. Bài xích thơ gồm 24 câu, được chia thành sáu khổ. Đọc rất nhiều câu thơ sau đây, ai ai cũng tin rằng “em” trong bài thơ là 1 trong người đàn bà xinh đẹp mà nhà thơ yêu thương tha thiết: