Tình yêu với tuổi trẻ (nguyên tác giờ đồng hồ Pháp: Fermina Márquez) là mẩu chuyện xảy ra dưới một mái trường trung học tập trong một bầu không khí đầy thơ và mộng. Một cô gái sinh nam Mỹ, quý phái và thánh thiện, bị gợi cảm và bị rung động trước nhì cậu thiếu niên.

Bạn đang xem: Tình yêu và tuổi trẻ

Một cậu đang sành sỏi, già dặn vào sự chinh phục và một cậu bao gồm tâm hồn đầy phức tạp và đầy thao thức, bị xâu xé trong số những khát vọng sâu thẳm và âm u nhất. Câu chuyện của tuổi học trò, của thời niên thiếu. Có lẽ rằng không phải tình cờ mà Valery Larbaud đã chọn phần đa tâm hồn niên thiếu làm nhân vật thiết yếu cho tác phẩm. Bởi vì ai còn lạ gì, chính là lứa tuổi các phép lạ nhất của đời người. Cùng với Tình yêu cùng tuổi trẻ, Larbaud ko mô tả, không phân tích, ko kể; trái lại, ông gợi lên một cụ giới, ông có tác dụng sống lại cái quả đât đó không hẳn dưới mắt nhưng mà ngay trong tim hồn fan đọc, cũng như chính ông, ông không tìm kiếm kiếm những gia công bằng chất liệu làm nên cái nhân loại đó từ bên phía ngoài mà ở thiết yếu nơi ông.

Tình yêu với tuổi trẻ đó là câu chuyện của mọi cá nhân trong chúng ta, là cuộc “phiêu lưu” vi diệu của chổ chính giữa hồn niên thiếu mãi mãi còn là tâm hồn bạn của mỗi người trong chúng ta. Cuốn truyện được viết bằng ngôi sản phẩm nhất. Và khi xếp quyển sách lại, hình như người đọc không còn nhớ rõ hay minh bạch lúc làm sao ngôi trước tiên đó là “tôi” và lúc làm sao nó là “chúng tôi”; và có lẽ rằng sau khi hoàn thành câu chuyện kể, chính người sáng tác cũng không hề phân biệt được điều đó. Hơn thế nữa, chiếc “tôi” của tác giả cũng đó là cái “tôi” của fan đọc. Và mẫu “chúng tôi” đã trở thành cái “chúng ta”. Vày từ thời gian nào (từ lúc nào? gồm phải từ cái chữ đầu tiên khi “ánh bội phản chiếu trường đoản cú khung cửa kính trong phòng khách hốt nhiên lướt qua trên sân cát” thông tin sự xuất hiện tỏa nắng rực rỡ của thiếu nữ có tên là Fermina?) bạn ta đã mất đóng vai khán giả nữa, tín đồ đọc sẽ thực sự lao vào sân khấu muôn thuở của tầm tuổi thần tiên. Bạn đã có mặt vào ngôi ngôi trường trung học tập đó, sẽ ngồi trong lớp học, hoặc đứng mỉm cười khúc khích bên hàng rào sim, hoặc đã sánh bước bên thanh nữ Fermina kiều diễm: các bạn là Santos, chúng ta là Léniot, bạn là Camille Moûlier, bạn là toàn bộ mọi người, chúng ta là từng người một. Chúng ta chuyện trò, nói năng, mơ ước, khát vọng... Lớp học tập kia là lớp học của bạn. Những trọng tâm hồn bạn cơ lànhững vai trung phong hồn bạn của chính bạn. Với lời nói kia không còn là lời kể của tín đồ kể chuyện mà của chính fan nghe chuyện. Kỳ dị thay, bạn đọc không xong xuôi viết cùng viết lại câu chuyện. Hãy cảm ơn Valery Larbaud đã đến ta cái thời cơ đó, cảm ơn ông vẫn đưa bọn họ trở về lớp học ngày nào, ngồi vào số chỗ ngồi của bao gồm mình. “Không tất cả gì chũm đổi, thêm 1 ít vết mờ do bụi trên các bàn học, chỉ bao gồm thế.” Chỉ gồm thế. Mỗi người đều nhận ra điều đó, một sự thật vô cùng đơn giản và dễ dàng nhưng cũng khôn xiết khốc liệt. Vày lớp bụi mỏng mảnh kia đã đủ vùi phủ một đoạn đời, một rứa giới. Đó là chiếc gì còn sót lại khi thời gian đã vỗ cánh cất cánh xa với cùng bay xa theo nó cả một độ tuổi vàng. Ta vẫn ngồi đó, trong lớp học tập cũ, nơi bàn học tập cũ. Tiếng bước đâu đây, tiếng cười cợt đâu đó... Không, chỉ gồm mình ta thảng thốt kêu lên: Đâu mất cả rồi, phần lớn tâm hồn các bạn trìu thích ngày nào, họ đã đi được về đâu, ai còn, ai mất giữa cái đời đầy bất trắc, tang thương? “nhiều bạn đã chết, cậu ơi, nhiều người đã chết!”

Nhiều bạn đã chết, như Léniot, người học viên xuất dung nhan với tâm hồn về tối tăm, đày ải, như bao bạn khác “đã chết cho tổ quốc”... Và các ai còn sống, họ phiêu dạt về đâu? Còn Fermina Márquez, phụ nữ tiên đã từng ngự giữa “triều đình tình ái” ngày nào, con gái hiện sống thế nào dưới vòm trời Colombie xa lắc? Hãy tưởng tượng rằng cô bé hạnh phúc. Vâng, hãy tưởng tượng... Cuốn sách xếp lại, hình như ta vẫn ngồi kia trong lớp học tập cũ, nơi bàn học tập cũ. Lâu dài ngồi đó. Ngậm ngùi...

Giá sản phẩm trên Tiki đã bao gồm thuế theo luật pháp hiện hành. Bên cạnh đó, tuỳ vào các loại sản phẩm, hình thức và showroom giao sản phẩm mà hoàn toàn có thể phát sinh thêm chi tiêu khác như phí vận chuyển, phụ tầm giá hàng cồng kềnh, thuế nhập khẩu (đối với deals giao từ quốc tế có quý giá trên 1 triệu đồng).....

Tuổi trẻ, tình yêu cùng sự trưởng thành

Tôi tin vào tình yêu và cũng không tin nó. Tình yêu mang về cho con fan ta những cảm hứng an yên, hạnh phúc. Và cũng chính tình yêu đưa về cho con người sự khổ đau, xuất xắc vọng…

Khi ban đầu bước chân tới đô thị để bắt đầu cuộc sinh sống mới, bà bầu tôi vẫn dặn dò kỹ lưỡng. “Đừng bao gồm yêu, sẽ không người nào đáp trả tình thương của một con trai trai nghèo. Đừng bao gồm sa đọa vào phần nhiều thú vui rẻ tiền. Đừng bao gồm đặt niềm tin vào một trong những điều nào đó vượt quá kỹ năng của mình.”

Ấy vậy, tôi vẫn rung rượu cồn trước một bạn con gái, ngay đầu tiên tiên bước đi vào giảng đường. Cho tới khi viết phần lớn dòng chữ này, tôi vẫn lưu giữ rõ cảnh tượng ngày hôm ấy, hai con mắt đã đắm chìm ngập trong men say tình. Cứ vậy, tôi yêu đơn phương một cô gái hết trong những năm tháng ngồi trên giảng đường. Tôi không đủ can đảm nói giờ yêu suốt bốn năm học tập đại học, vị sợ rằng đã mất cơ hội được ở sát bên cô ấy. Để được thiết kế một fan bạn, luôn ở phía sau và thấy được cô ấy cười cợt mỗi ngày.

Sau lúc ra trường, tôi vẫn đánh cược một đợt với tình yêu. Đã thổ lộ hết các điều đậy kín xưa nay với người mình yêu. Khoảnh khắc nỗ lực tay cô ấy và nhận được lời đồng ý, tôi đã òa khóc vì hạnh phúc. Hầu hết phút giây ở sát bên cô ấy, thuộc tình yêu thương của thời thanh xuân vẫn là một hồi ức đẹp mọi khi nhớ đến.

*

Tôi còn ghi nhớ rõ mình của các tháng năm tuổi trẻ con ấy. Đã từng đến rằng, sự cứng cáp là khi triển khai được đa số ước mơ và đam mê. Khi đó, tôi không muốn gắn đời mình quá sớm với 1 công việc. Ở tuổi hai mươi ba, tôi cứ suy nghĩ mình rất có thể làm được toàn bộ mọi câu hỏi để triển khai ước mơ.

Trong tuổi trẻ đầy ngốc khờ, tôi cầu mơ đặt chân tới hết sáu mươi tứ tỉnh thành. Số đông ngày tháng theo hành trình xanh đánh đấm xe xuyên Việt trong nắng nóng hè chói chang. Những vòng xoay xe đạp đưa tôi đi từ thủ đô hà nội tới nên Thơ, cơ mà tôi vẫn thấy chưa đủ. Để rồi suốt trong những năm tháng sinh viên, tôi tìm mọi quá trình trong phân tích thị trường. Các bước điều tra viên ấy đưa tôi đi khắp hầu hết tỉnh thành của miền bắc.

*

Thước đo của sự cứng cáp là quá qua những thử thách để giành được ước mơ và rất có thể đánh đổi tất cả mọi thiết bị để dành lấy”. Đó là lưu ý đến của tôi dịp bấy giờ. Ngay cả khi đã nhận được lời mời ký hợp đồng của một công ty nước ngoài, đúng chuyên ngành xã hội học đã có học vào giảng đường. Dẫu vậy tôi sẽ từ vứt hết, để theo đuổi mong mơ của mình.

Xem thêm: Lớp dạy nấu ăn cho trẻ em tphcm tốt nhất hiện nay, trẻ học nấu ăn với chi phí 400

Không mấy khó hiểu khi tôi đã đánh đổi cả tình yêu mang đến chuyến phưu giữ cô đơn một mình vào nam, để tiến hành trọn vẹn cầu mơ của mình. Khoảng thời gian rất ngắn nói lời phân chia tay với những người mình yêu, tôi quay mặt đi không dám nhìn vào đôi mắt của cô ấy. Do sợ rằng tôi không đủ kiêu dũng để trưởng thành. Khi ấy, những giọt nước mắt vẫn tự lăn nhiều năm trên khóe mi.

Tôi còn nhớ hành trình đã từng của tuổi trẻ và đặt tên đến nó là, hành trình dài đi tiêu hoang sự từ bỏ do. Phần lớn ngày ấy, tôi muốn làm cái gi thì làm và chẳng gồm ai quản lý. Tôi hoàn toàn có thể đi đến bất kỳ tỉnh nào cũng được. Như 1 kẻ lãng khách, nay đây mai đó, không dừng tại một chốn ráng định. Để có tiền cho rất nhiều chuyến đi, tôi không ngại làm bất cứ công câu hỏi gì. Lúc ấy, chưa phải công cụ áp dụng là bút, giấy, thiết bị vi tính… đa số thứ tôi được học trong trường. Núm vào đó, tôi phải tập có tác dụng quen cùng với kìm, cờ lê, mỏ lết… cho câu hỏi làm người công nhân tôn lạnh.

*

Ngày hôm nay, khi tôi nhớ lại hành trình ấy, cũng tất yêu biết chắc hẳn rằng đó là sự sai lầm của tuổi trẻ hay không? Tôi chỉ biết một điều, lúc ấy đó là toàn bộ những thứ phiên bản thân ý muốn muốn. Với tôi đã nên đánh đổi siêu nhiều. Có những ngày long dong mót mủ cao su trong rừng với cái bụng đói meo. Gồm có ngày đi qua những đợt mưa bão và phải ngủ tại nghĩa địa. Mồ hôi, nước mắt cùng cả máu đang rơi trên hành trình ấy…

Cho cho một ngày… Ở cuối cuộc hành trình tôi bỗng dưng nhận ra. Nếu cuộc sống không thêm với trách nhiệm, với các bước và cùng với những mối quan hệ xã hội... Thì tất cả những gì đã từng qua hầu như chứa thứ xúc cảm hư vô, đầy sáo trống rỗng của một kẻ ích kỷ. Nếu không tồn tại trách nhiệm, hồ hết lời yêu thương thương chẳng thể cất lên từng ngày. Rất nhiều đam mê cứ rứa lạc lối, chẳng có thể bước đi đâu và về đâu trong những miền khu đất xa lạ.

Nếu không tồn tại trách nhiệm, tôi chẳng lắp chặt được quá thọ với một công việc. Vẫn thiếu đi sự khẳng định dài lâu và cho được cuối của mỗi bé đường. đang chẳng thể có được cảm hứng yêu thương từng ngày, đã chẳng thể giành được phút giây ấm áp bên tín đồ thân. Hành trình ấy cứ chất cất hoang hoải nỗi nhớ và 1 mình nở nụ cười trong đêm…

Tôi trở lại miền bắc bộ và từ vứt ý định đã phưu lưu giữ tới một số nước khác. Điều hoàn hảo và tuyệt vời nhất nhất sau thời điểm trở về, cô ấy – tình ái đầu đã đến tôi cơ hội lần sản phẩm hai. Công ty chúng tôi yêu nhau còn chỉ biết sẽ là yêu. Quãng thời hạn đó thật tuyệt đẹp mắt khi tôi dìm được câu hỏi làm trong một dự án cách tân và phát triển cộng đồng, của một nhóm chức phi chủ yếu phủ.

Công vấn đề cán bộ dự án công trình phát triển xã hội đã dạy đến tôi tình cảm nghề, kiến thức và kỹ năng và trách nhiệm. Trong các bước ấy, tôi được tiếp xúc với tương đối nhiều người dân. Được lắng nghe đều mảnh đời xấu số sẻ chia, được hoan hỉ trong sự vui mừng khi nghe những người dân đang hạnh phúc kể về những mẩu chuyện của cuộc sống đời thường thường ngày…

*

Tôi là người đã trưởng thành – Đó là xem xét của tôi thời điểm bấy giờ. Một người đã trải qua biết bao sóng gió để sở hữu được phần đa trải nghiệm trong cuộc sống thường ngày và đạt được một các bước tốt, đúng siêng ngành. Một người đang hạnh phúc, khi bao gồm được cảm xúc bình yên mỗi một khi ở ở bên cạnh người bản thân yêu…

Ba năm sau đó, khi dự án xong xuôi và tôi được hotline đến để nhận thông tin sa thải, không thể tiếp tục dự án tiếp theo. Tôi chỉ biết cười cợt và bong khỏi trung tâm. Đến tối, khi đang chìm trong mớ láo lếu độn, tôi dìm được điện thoại cảm ứng thông minh của fan mình yêu. Cô ấy thông tin sắp lấy ông chồng và mời tôi mang đến dự đám cưới. Cô ấy cưới một người giàu sang hơn tôi và tất nhiên là giỏi hơn tôi.

Khi ấy, tôi chỉ biết nhìn rất mất thời gian vào khoảng không với một đôi mắt vô hồn. Tình yêu đã khiến cho tôi sống có nhiệm vụ hơn và làm mọi bài toán để mơ về một căn nhà hạnh phúc. Tình cảm đã cho tôi cảm nhận cuộc sống đời thường thực sự có chân thành và ý nghĩa như chũm nào. Cho tôi cảm nhận các phút giây nóng áp, bình yên và hạnh phúc… nhưng lại giờ đây, tình yêu mang về cho tôi cảm giác khổ đau, xuất xắc vọng. đầy đủ vết cứa cào cấu mang cõi lòng, đầy đớn đau…

Mọi chuyện tồi tệ chưa dừng lại, lúc tôi đề nghị nằm viện để chữa bệnh cơn đau dạ dày. Ngày xuất viện, tôi gặp tai nạn trên tuyến đường trở về nhà. Cơ hội tỉnh dậy, tôi đã gần như là mất sạch trí nhớ. Từ 1 người từng nghĩ mình trưởng thành, tôi sẽ hóa một được trẻ con ngây ngô. Xuất phát điểm từ 1 người từng nghĩ bản thân trưởng thành, tôi đã là gánh nặng mang lại gia đình…

Mỗi ngày trôi qua, đông đảo viên dung dịch như là 1 thứ tôn giáo để tôi đặt đức tin vào đó. Nhưng bao hàm đêm tôi ném hồ hết viên dung dịch đi cùng uống rượu bia tính đến say mèm. Để rồi sáng sau tỉnh dậy, tôi thấy đầu óc trống rỗng và rất nhiều cơn đau vẫn còn nguyên… Ấy vậy, tôi đã đắm chìm trong men rượu xuyên suốt một quãng thời gian dài không xuất xắc biết. Khi đó, tôi đến mình cái quyền được diệt hoại bản thân. Cứ hằng ngày tỉnh giấc, tôi lại ngóng ai đó call đi nhậu cùng trở về đêm ngày khuya với cơ thể say mềm. Có những đêm, tôi ngủ bên trên một vỉa hè như thế nào đó…

Quãng thời hạn ấy, tôi dìm ra được không ít điều. Dù là đi bao xa, đến ngẫu nhiên nơi đâu, cũng chỉ bao gồm một nơi để trở về. Nơi ấy là mái nhà, luôn luôn có tình yêu thương của người thân trong gia đình và có thành công hay thất bại trong cuộc sống, thì gia đình vẫn luôn luôn ở mặt cạnh. Hầu hết người chúng ta có thể vui thú, cười nghịch trên bàn nhậu, cơ mà khi thất bại chỉ có gia đình ở mặt cạnh. Vớ nhiên, tôi đọc họ không tồn tại nghĩa vụ phải hỗ trợ mình. Và sự việc của tôi yêu cầu tự do phiên bản thân giải quyết. Mặc dù có hủy hoại phiên bản thân cho đâu chăng nữa, thì người mình yêu vẫn ko thể quay trở lại và tình thương vẫn luôn luôn đẹp nhất trong cuộc sống.

Tôi ngồi suy xét nhiều giờ đồng hồ thời trang và quan sát vào trong tấm gương, tôi thấy ghê tởm với thiết yếu mình. Tôi – tí hon gò, đen đúa, hốc hác và không hề nhựa sống. Không giống như những ngày tháng đã từng theo đuổi hầu hết giấc mơ, đầy sức sống với nhiệt máu tuổi trẻ.

Khi ấy, tôi cần học cách đồng ý thực tại. Tôi đã không còn gì, không thể tình yêu, không còn công việc, không hề sức khỏe như lúc trước và những đồng tiền tiết kiệm sau cuối đã được trả viện phí. Tôi là một kẻ lose trong cuộc sống đời thường này cùng phải gật đầu điều đó.

Cho mang đến ngày hôm nay, lúc viết đông đảo dòng này tôi đã có cuộc sống đời thường mới. Tuy còn khó khăn, hóc búa ở phía trước…Nhưng tôi dường như không phải dựa dẫm vào đa số viên thuốc để sống, không còn hủy hoại bản thân sau những đêm nhiều năm thâu đêm chìm trong rượu bia. Tôi sẽ biết sống có trách nhiệm hơn cùng với gia đình. Sống lắng dịu để tôi gọi hơn về gần như điều đang diễn ra trong cuộc sống. Và liên tiếp theo đuổi hồ hết đam mê, ước mơ đã từng có lần có…

*

Để làm phần nhiều việc đơn giản và dễ dàng ấy, tôi đã thấu hiểu một điều giản đơn. “Trưởng thành là lúc tôi chấp nhận những thất bại, nhằm vững bước trong cuộc sống thường ngày với nụ cười luôn luôn nở bên trên môi.”